Friday, January 16, 2009

Lỗi tại tôi mọi đàng

(Truyệnngắn của NguyễnThànhPhong—hạtuầnthánggiêng2007)
Dòng đời vốn hợp tan. Nhưng lần… tan nầy sao cay đắng quá.
Ba đứa chúng tôi quen nhau từ lứa tuổi “nòng nọc”, gọi nhau bằng ‘mầy’, xưng nhau bằng ‘tao’. Buổi sáng đợi nhau cùng cuốc bộ đến trường. Buổi chiều rủ nhau bắt ốc mò cua, hay lội vô vườn trái cây người ta lượm tàu cau đem về tướt ra phơi khô bán cho người đời bó chổi.
Thời gian tuổi thơ của ba đứa được đo bằng những mùa hè vui thú bất tận, nhưng sao những mùa hè nầy lại vô tình qua mau. Con nòng nọc rụng đuôi thành ếch, và ba đứa tụi nầy cũng không tránh được quy luật chung, tuổi thơ dại giờ đây cũng không tìm lại được nữa. Lớn rồi.
Một hôm ba đứa rủ nhau ra đồng bắt cua bắt ếch như ngày nào, tui bảo thằng Nam với con Thương rằng “Tao thấy cái hang nầy làm như có con ếch nằm trong đó, một đứa tụi bây chận miệng hang nầy, một đứa chận miệng hang kia để sẩy mất con ếch thì uổng lắm”. Con Thương nó nhảy xuống cái “ầm” thọc tay vô cái hang ngay còn thằng Nam luốn cuốn bịt đầu hang kia lại, hai đứa mò tìm con ếch một hồi. Sao mà lâu quá không nghe động tĩnh gì tui hỏi ‘tụi bây bắt được con gì không?”. Một lát sau tui thấy con Thương đỏ mặt thằng Nam cũng vậy. Không biết hai đứa nó bắt được con gì trong hang rồi, sợ mò trúng con rắn thì ớn lắm, ai ngờ chẳng có rắn cũng chẳng có con cua nào mà hai đứa nó mò trúng … tay nhau.
Không ngờ giây phút ngây ngô còn sót lại của tuổi nhỏ kia đã vô tình làm nẩy nở một tình yêu giữa hai con tim. Trời đất quỷ thần ơi, tụi nó nắm lấy tay nhau rồi còn gì, nó nắm tay nhau trong hang cua mà sao tui biết được. Ngộ quá, trạc tuổi 19 như nhau, nhưng sao tim của hai đứa nó “chín” trước tim mình vậy.
Thời gian trôi qua mau, tình yêu nẩy nở thêm giữa hai đứa, cùng là bạn cùng một cuộc đời. Tôi trông cái ngày hai đứa cưới nhau để thiên hạ ăn đám cưới còn tui xí được làm chú rể….rể phụ.
***
Ước mơ đơn sơ như vậy cũng không thể thành sự thật, bởi cuộc đời vốn hợp tan. Mùa thu năm đó cả ba đứa đưa nhau ra phi trường Tân Sơn Nhất tạm biệt Thương, người bạn gái năm xưa, Thương đi lấy chồng ở Hoa Kỳ theo như sự ngầm sắp đặt trước đây của ông bố. Nó buồn lắm.
***
Tiếng máy bay gầm xé bầu trời, rồi chiếc phi cơ dần dần cất cánh, xé nát bầu không gian và xé nát… cõi lòng của Nam, còn tôi thì đau khổ quá chừng. Cả hai đứa giờ đây như bức tượng, như những cái xác không hồn. Tôi biết trách ai, trách bố của Thương, không dám, chỉ còn trách cứ cái hang cua mà tui đã xúi tụi nó mò vô, phải chi lúc đó có con cua con ếch nào thì sự thể đâu có xãy ra như thế nầy, hay có con rắn trong đó thì chắc tui tiễn hay đứa ...lên gò rồi. Lỗi tại tôi mọi đàng...không phải, không phải. Biết nói sao. Thôi thì hãy đổ lỗi cho cuộc đời vốn hợp tan.
Tôi chắt đọng hết tâm hồn để diễn tả một phần nào đó từ cõi lòng tan nát của mình bằng mấy dòng thơ gửi tặng Nam.
“Tiễn chân người bạn gái tên Thương”
Em ra đi mùa thu còn ở lại,
đất trời Nam lưu luyến gót chân ai.
Cơn gió thỏang ôm bờ vai tóc xỏa,
Đôi má đào ửng đỏ dấu thơ ngây.
***
Em ra đi trời Nam còn ở lại,
Tiếng mẹ ru ơi ả buổi trưa hè
Em ra đi trời Nam em có tiếc
Tiếng võng đưa ken két tuổi thơ xưa.
Qua bên ấy bây giờ em còn nhớ
Buổi trưa hè ơi ả tiếng mẹ ru.
“Nam ơi Nam mầy về đi Nam, nó đi rồi Nam ơi, mầy còn đứng đó để làm cái gì chứ hả?” Thằng Nam nó chết rồi, tôi nói “mầy chết cho tình yêu thì cứ đứng đó mà chết đi tao đón xe ôm dzìa đây. Dzìa đi lần nầy tao không xúi mầy đi bắt cua bắt ốc nữa đâu Nam ơi - (còn con Thương đâu nữa mà bắt)-- ai biểu mầy….!!!”
*nguyễnthànhphong*sángtác. SàiGònthánggiêng2007.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hôm nay ngày cưới em
".......Người ta đi đám cưới ăn mặc sang trọng, áo bỏ dzô quần thắt cái cà ra vát đẹp quá, còn mình đôi dép kẹp còn không lành nữa là đằng khác, cũng dự lễ cưới sang trọng như ai, nhưng sao thấy lạc lỏng quá!. ...."
bấm vào đọc tiếp

☼BàiMớiĐăng☼

ThursdayRosary

Truyện ngắn nguyễn thành phong