Friday, January 16, 2009

Lỡ lời

(Sáng tác của Nguyễn Thành Phong.)
Từ lâu lắm rồi nó thèm lắm, thèm được ăn một cái bánh bao. Nhưng sự thèm khát nầy đã trở thành một mơ ước không bao giờ có thật !. Bởi nghèo quá !.
Chiều tối nào cũng vậy về đến nhà là hai má con ngồi bệt trên một chiếc đệm đếm đi đếm lại số tiền kiếm được sau một ngày bán vé số. Nhưng không lần nào lại đủ sức trang trải cho cuộc sống đời thường vốn từng thiếu thốn mọi điều. Nhiều lần muốn nói nhưng nó vẫn cứ không dám. Hôm nay chiều thứ Bẩy bé Lội hỏi xin má của nó một chuyện “Má ơi cho con năm ngàn đồng để con mua cái bánh bao con ăn nha má, con thèm quá má ơi.” Má của bé Lội lặng yên trong chốc lát, thở dài rồi nói. “Để dành tiền mua mấy lon gao con ơi, ăn chi có một cái bánh bao mất mấy lon gạo con à, còn bịnh tật ốm đau nữa, chứ có phải vầy không đâu con”. Bà nói tiếp “Vài hôm nữa đi con, má còn phải để tiền mua đôi dép kẹp nữa, nó bị mòn nhiều quá con.” Bà vừa nói vừa lật hai bàn chân cho bé Lội xem hai gót chân của bà chai cứng vì đôi dép kẹp bị mòn không đủ che chấn cho bước chân của người đàn bà bán vé số nầy. Ngây thơ và hồn nhiên của tuổi đời, bé Lội nói với má nó “Gót chân của má dầy như da voi vậy đó.” Người mẹ mỉm cười mà lòng xót xa vì đứa con gái của bà thèm đủ thứ bánh kẹo của tuổi nhỏ.
Có lần trong giờ chơi một cô giáo bắt gặp bé Lội đứng trong góc tường nó quan sát bạn của nó ăn cây cà-lem mà cái miệng nó nước miếng trào ra ngoài. Một cô giáo thấy vậy cầm lòng chẳng đặng trước cảnh đời thực không ai thèm đếm xỉa nầy, và ngày hôm sau trong lúc ra chơi, cô giáo đã âm thầm nhét vào cái cặp xách của bé Lội một gói kẹo trái thơm. Bà muốn bé Lội về nhà có kẹo ăn cho vui, không ngờ hôm sau, vào giờ học, trong lúc bà giáo nầy bắt đầu giờ học trên lớp bé Lội đem lên bàn của bà giáo một cái gói nhỏ rồi nói “Cô ơi hôm qua có bạn nào đó bỏ nhầm bịch kẹo trong cặp của con nè, con không biết của bạn nào nên đem lên cho cô.” Bà giáo ngậm ngùi quá, bèn đem túi kẹo chia cho cả lớp ăn, rồi nói “Của cô đó cô định nhờ con phát cho mấy bạn cùng ăn cho vui”. Bà khéo léo vì sợ đứa bé nhậy cảm quá sẽ dẫn đến mặc cảm tự ti khi bà ban phát tình yêu thương của mình nên đã bỏ gói kẹo nầy vào cặp, nào ngờ bé Lội lại còn nhậy cảm hơn so với lứa tuổi của nó.
Hôm nay, sau một ngày mưa tầm tã hai má con về nhà, lúc đang đếm tiền, má của bé lội nói “Má nói cho con nghe chuyện nầy, thứ Bẩy nầy là ngày sinh nhựt của con rồi con được mười một tuổi đó nghe, má sẽ cho con một món quà nhỏ, vậy từ nay đến đó con suy nghĩ rồi nói cho má nghe nhe con!” Bé Lội mừng lắm vì lần nầy má của nó cho nó hết những gì nó xin, mừng ngày sinh nhựt thứ mười một. Người đàn bà thì vui hẳn lên trong chờ xem coi con của mình đòi món quà gì, vì đã mười một năm qua, chưa lần nào bà làm tiêc sinh nhựt cho đứa con gái của mình. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời của đứa con gái và cũng là lần đầu tiên mừng sinh nhựt cho phận làm mẹ của bà mà bà đã lãnh nhận.
Chiều hôm đó, chiều thứ Bẩy, sau một cơn mưa dứt hạt hai má con về đến nhà, chuẩn bị bữa ăn tối. Trong lúc ăn, má nó nói “Má mừng sinh nhựt lần đầu tiên trong đời của con và cũng là lần đầu tiên má làm mẹ, hôm nay con được mười một tuổi rồi con nha, vui lắm con, vậy má sẽ cho con một ít tiền để đi học mua bánh ăn, con có chịu không?” Má của bé Lội chưa kịp dứt lời là nó đã la lên “Má ơi cho con năm ngàn đồng để mua cái bánh bao, con thèm quá!”
Bữa ăn sơ xài chưa kịp xong là bé Lội chạy ra đầu chợ, cũng là lúc bà bán bánh bao đẩy xe và căng cây dù ra. Hương vị bánh bao bay ngào ngạc khi bà giở cái nắp nồi lên rồi ụp lại, cốt ý quảng cáo hương dị bánh mới ra lò của mình. Bé Lội thèm quá sức rồi. Nó chạy tới, nó nói không thành câu cũng chẳng thành chữ vì mệt quá vì chạy bộ, và vì thèm quá, nó hối bà bán bánh bao lia lịa. “Bán cho con cái bánh bao năm ngàn đồng đi lẹ lên đi dì!” Bà bán bánh bao nói “chờ một chút chờ một chút đừng hối…” Bà đưa tay nắm lấy cái nắp nồi giở ra thò cái kẹp gấp ngay cái bánh bao nóng hổi bỏ ngay vào cái túi giấy màu nâu rồi túm lại đưa cho bé Lội. Một tay cầm lấy cái bánh một tay đưa cho bà bán bánh bao tờ giấy năm ngàn cũ nát, nhưng trong lúc đó đôi mắt của bé gái nầy lại ngó về hướng nào đó đâu đâu, nó dòm xa xăm vào một góc đường, rồi cuối đầu xuống một tay xách cái bánh bao và bước đi trên đôi chân trần, nó bước đi vài bước rồi ngừng lại, rồi lại tiếp thêm vài bước nữa rồi nó dừng lại hẳn. Nó quây người trở lại rồi đi thẳng tới bà bán bánh bao mà nói “cho con trả lạị cái bánh bao nầy cho dì, con không mua đâu.” Bà bán bánh bao quây đầu lại hai tay chống nạnh mắt trừng trừng hỏi “Sao, trả lại hả, tại sao mầy hối tao cho đả, mua xong rồi lại đem trả hả cái con quỷ sứ!”. Bé Lội nói “Bánh hãy còn nóng nè dì, con chưa kịp mở ra, con đâu có làm hư cái bánh đâu.” Bà bán bánh bao nổi điên lên, bà không kềm được lòng nên la lớn tiếng làm mọi người ai nấy đều quay sang nhìn bà. “Đồ mất dạy cái con quỷ cái, tao mới mở hàng là gặp mầy rồi. Đưa cái bánh đây. Tiền nè.” Nói đọan bà vò tờ giấy bạc năm ngàn đồng rồi liệng xuống đất bèo nhèo. Đứa bé gái còm nhom khom người, cuối xuống lượm tờ giấy bạc năm ngàn đồng, hai tay vuốt nhè nhẹ cho thẳng. Còn bà bán bánh bao đốt ngay một tờ giấy gì đó không rỏ cho cháy rồi phủi lia lịa. Nhiều người buôn bán về đêm và khách hàng hiếu kỳ đứng quan sát. Họ nhìn thấy đứa bé gái nghèo hèn còm nhom đi chân không, lẳng lặng bước đi từng bước đến một góc đường rồi dừng lại, trước mặt nó là một người đàn bà hai chân cụt đến hán, băng bó vải vớ hôi thối, một bà lão ăn mầy đang cảnh đói khát về đêm nằm rênh rĩ khe khẻ trên tấm ván có bốn cái bánh xe. Người ta bắt gặp đứa bé con của bà bán vé số đưa cho bà lão ăn mầy nầy tờ giấy năm ngàn đồng rồi nói “Bà ơi con cho bà năm ngàn đồng nầy để mua mấy lon gạo ăn cho đỡ đói, quà sinh nhựt của con. Tối nay con sẽ cầu xin Chúa ban sức mạnh cho bà và cho má của con, khi nào có tiền con sẽ cho bà thêm.” Từ đằng xa người ta thấy bà bán bánh bao cuối đầu giấu mặt, bà lấy chiếc khăn tay trong túi áo lau hai dòng nứơc mắt vì bà đã ….. lỡ lời.
Sáng tác của Nguyễn Thành Phong

☼BàiMớiĐăng☼

ThursdayRosary

Truyện ngắn nguyễn thành phong