Friday, January 16, 2009

Cua bồ giùm

(Truyện ngắn của Nguyễn thành Phong)
Tui với nó là hai thằng bạn học hồi nhỏ. Có điều nó là con của ông thầy dạy võ nổi tiếng. Còn tui thì còm nhom đeo kính cận, con của một ông thầy dạy….sử. Rỏ ràng một ‘quan võ và một quan văn’.Thời gian dưới mái trường không hưởng được lâu, và dòng đời chia hai lối.Nó đi ‘tây’ còn tui đi … dạy. Lâu quá không gặp. Bất chợt một ngày nọ nó gọi về Việtnam, để xin ‘quan văn’ cầu cứu vì ‘quan võ’ trổ hết tài năng võ nghệ đến phút cuối mà chưa thể ‘quật ngã’ được cô bé ở chân trời tây nầy. Hết phép.Tôi đang dạy thì điện di động hiện số tầm bậy tầm bạ, lạ hoắc. Bọn học trò hỏi ‘thầy ơi ai gọi vậy mà thầy đành làm ngơ’. E ngại lỗi đạo làm người. Tôi alô một tiếng lấy oai bên chiếc điện thoại bự thật bự như cái đồ đập nước đá. “Alô… là tui đây, khỏe hông”. Bọn học trò cười ồ lên. Có đứa xùm xì. Sao ổng tếu quá vầy nè. Đầu dây bên kia trả lời.“Alô, cứu bồ với ‘quan văn’ ơi”.Nghe từ ‘quan văn’ tui biết hắn là ai. Sau khi vặn hỏi vài điều, thì ra chuyện …tình yêu nơi xứ người. Rối thật. Tôi nghe một mạch từ A đến Z chuyện tình yêu sắp hết phép của ‘quan võ’, mà lòng thấy tội nghiệp vì đối tượng kia … cứng cựa quá. Tôi dùng hết trí khôn còn lại của cuộc đời mình phán đoán nhanh để kịp…cứu nạn trên dòng sông … cuộc đời. Tôi phán đóan ngay người đẹp lọt mắt… đen của ‘quan võ’ là nàng cần có một người con trai có một tý gì đó lãng mạn. Tôi nói với thằng quan võ rằng. “Ông cho tui ba phút nữa rồi gọi lại nha.”Quả đúng như rằng, mới có hai phút mấy giây đồng hồ là nó gọi về Việtnam ngay. Bởi nóng ruột quá. Nó hỏi.“Quan văn có ‘bài thuốc’ nào hay hay không”Tui nói.“Theo trí khôn tui mách bảo, cô bạn gái của ông cần ông có một cái gì đó lãng mạn ẩn hiện sau cái bắp thịt bắp cơ của ông đó thôi.” Nó hỏi dồn.“Dzậy tui phải làm sao?”. Tui nói.“làm thơ chứ làm sao!”. Tui nói tiếp “Làm tặng nàng mấy vầng thơ con cóc đi”. Nó nói.“Dzậy chết tui rồi.” Tui nói nghe đây để tui giúp sức cho. Rồi tui đọc cho nó viết.“Anh yêu em, trăng tròn lại khuyết.Biển tình nầy anh biết đổ về đâu?Sao không nói lời đầu cho anh rỏ Hay tim em đã tắc nghẽn bao giờ!Hãy nói đi dẫu lời kia không phải,Anh mõi mòn hứng lấy tiếng ‘yêu’”Em nhé…!”Bài thơ con cóc cọc cạch của tui vừa dứt, tui nghe mồn một tiếng cười há há của nó. “Hay quá hay quá, thơ con cóc hay quá”. Tui điên dại lên vì lời khen quá “hốp” của thằng ‘quan võ’ kia, bèn “phun” ra thêm một bản tình ca con cóc kế tiếp…“Nghe nầy nghe nầy, ghi mau ghi mau, thôi tui quên mất bi giờ”Từ đầu dây bên kia, tui nghe nó thờ “hì hì hì…” chắc nó mừng chứ không phải lên cơn hen suyễn đâu. Tui liền đọc ngay.“Điện thoại anh bằng sắt,Chẳng có mắt có tai,Nhưng nghe tiếng em hoài,Nó thành người rồi đó!”Trời đất quỷ thần thiên địa ơi, nó lên cơn suyễn nữa rồi còn gì, tui nghe nó cười há há há.. rồi thở hì hụt hì hụt hì hụt. Nó nói“Bái phục bái phục quan văn” tui nói.“Có gì đâu, chuyện nhỏ mà quan võ, nhưng ông cũng đừng bắt tui ‘mần thơ’ nữa nghe, tui lên hết dây thiều rồi mới mần được có bấy nhiêu đó thôi.” Bọn học trò nó phá lên cười một cái “rần” làm lớp học kế bên lớp của tui tưởng tui kể chuyện ma rồi hù bọn học trò nhỏ nữa rồi.Đúng là căng óc căng não ra ‘mần’ hai bài thơ, nó mệt còn hơn là bốn tiết lên lớp dạy học trò. Vừa nghe được tiếng cảm ơn thì cũng nghe thêm tiếng được tiếng mất chắc là hết thẻ điện thoại nên sóng bị nhiễu loạn xạ, hay là do hai bài thơ tầm bậy tầm bạ mà làm cho nó bị mất sóng.Sự đời ngổn ngang, tui và nó cũng ít liên lạc. Sáu tháng sau, tui nhận được một tấm thiệp từ Quê Kỳ gởi về, một tấm thiệp hồng, không ai khác hơn chính là cái thằng ‘quan võ’ đã từng làm phiền tui “cháy” giáo án của một tiết dạy hôm nào. Nó cưới được vợ rồi. Còn tui thì thì thào, không ngờ hai bài thơ con cốc ngày nào của thằng ‘quan văn’ còm nhom nầy cứu được thằng bạn một bàn thắng thấy rỏ.Sự đời có những điều không tưởng, đôi lúc những chuyện đời thường nó chính là những thứ mà cuộc đời thật cần đến. Có lẽ đó chính là Tâm hồn.Khai bút đầu năm Đinh Hợi-2007*Nguyễn thành Phong*saigon2007

☼BàiMớiĐăng☼

ThursdayRosary

Truyện ngắn nguyễn thành phong