Friday, January 16, 2009

Trả thù.

(Truyện ngắn của NguyễnThành Phong)

“… Lần nào cũng vậy, khi nâng súng lên, nheo mắt nhìn vào ống ngắm gắn trên nòng súng, và định siết cò là thấy hắn lẩm bẩm cái gì đó, trên tay cầm xâu chuổi Môi-khôi. Thằng John đang cầu nguyện, hắn sạch tội trước mặt Chúa, nếu giết hắn chết, hắn sẽ về Nước Trời. Như vậy ta chỉ có thể giết chết và trả thù hắn trên thế gian nầy, ta không thể ‘cướp’ luôn Nước Trời của hắn, hãy siết cò khi hắn đang ăn chơi trụy lạc, lúc đó cả thế gian và Nước Trời hắn đều mất trắng.’
… Hơn hai thập niên rình mò, ẩn nấp trên mái nhà, trong bụi gai khi màng đêm buông xuống, để thủ tiêu cho bằng được ‘cái thằng súc sinh John” đó, kẻ đã từng xúc phạm đến mình, nhưng chẳng lần nào Williams thực hiện được cuộc trả thù nầy.
… Hôm nay Williams đã già, tóc đã bạc, tay chân run rẩy và cái thằng John cũng vậy, dường như chẳng thằng nào còn tha thiết cảnh sống trên thế gian nầy. Nhưng John thì luôn hạnh phúc vui tươi, hồn nhiên và mạnh khỏe, còn ta, thằng Williams, luôn rình rập trong kiếp sống ấm ức thù oán đắng cay. Một cuộc sống mang đầy một ‘khát vọng" giết người. Ngày nào ta cũng phải lau chùi hai cái nòng súng săn đen ngòm, vô tri vô giác kia. Nhiều năm đầu trôi qua, khẩu súng nầy chính là bạn thân, người bạn có thể làm cho ta, thằng Williams nầy hả dạ. Nhưng rồi những năm tháng gần đất xa trời của tuổi già, khẩu súng trường hai nòng treo lũng lẳng kia đã trở thành một ‘chướng ngại vật’ làm phiền ta nhiều quá.’
… Vào một đêm nọ khi mọi người đang ngon giấc, thì một cơn bão dữ nhiệt đới bất thần ập đến, nó cuốn hút đi tất cả. Một tiếng động lớn nổ ra và kéo theo những tiếng nổ lớn chưa từng nghe thấy trong đời, thằng Williams có cảm giác mình bị kẹt dưới một cái gì đó, một thân cây to thì phải. Hắn lớn miệng kêu cứu thất thanh trong đêm vô vọng, máu me đầm đìa trong cơn mưa gió ầm ầm trút xuống … trong ánh chớp của đất trời, trong nỗi tuyệt vọng, cái chết gần kề, bất thần một cái bóng đen ẩn hiện lảo đảo từ đằng xa xuất hiện. Williams nghe được tiếng còn tiếng mất “Mầy ở đâu Williams! Có sao không?”. Hắn, thằng Williams dồn hết sức sinh tử còn lại để cố sức thét lên một tiếng cuối đời, “right here” (ngay tại đây) rồi liệm tắt trong đêm giông tố. Thế rồi...
… Khi Williams tỉnh giấc trước mắt ông hằng tá những chiếc bóng mầu trắng. Và hắn thốt lên
“Tôi đang mơ ư? Tôi đang ở đâu đây?”
Một giọng nói khá rõ mà hắn nghe được từ một kẻ nào đó.
“Bệnh nhân đã tỉnh rồi, thưa bác sĩ trưởng”
Williams mở trừng hai con mắt nhìn một lần nữa. Bệnh viện ư? Hắn thấy rất rõ
một nụ cười thân thiện nở trên mặt một vị nữ tu.
“Ông Williams Chúa đã cứu sống ông, chính vì lòng Thương Xót của Ngài, chúng tôi chầu chực bên ông đã hơn hai năm qua, ông sống trong cảnh hôn mê, chúng tôi đã liên lũy cầu nguyện cho ông, và nay lời cầu bào nầy đã được thực thi.”
Hôm nay, nhân ngày lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, sau bài giảng kinh thánh của một vị Linh mục chủ tế, hằng ngàn người trong thánh đường nầy đã chứng kiến một câu chuyện “Trả Thù” lạ lùng, diễn giả hùng hồn đó chính là thằng Williams, kẻ đã từng bồng khẩu súng săn với ý định trả thù trong thời gian 23 năm qua. Nhiều người đã tỏ ra hết sức xúc động khi thấy thằng Williams bắt tay một vị Phó Tế Vĩnh Viễn đồng cử hành thánh lễ hôm nay, đó chính là ‘ông John’ ngày nào, kẻ đã rơi vào tầm ngắm của Williams, và đó cũng chính là “cái bóng đen giải cứu thằng Williams trong đêm giông tố kinh hòang kia”. Trên cung thánh hai ‘ kẻ thù ’ ôm nhau trước hằng trăm ngàn tiếng vỗ tay của giáo dân tham dự trong thánh lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu hôm nay.
Nguyễn thành Phong.
Viết xong vào lúc 9 giờ 50 phút sáng ngày thứ Bẩy 15 tây tháng 9 năm 2007.

☼BàiMớiĐăng☼

ThursdayRosary

Truyện ngắn nguyễn thành phong