Đang mơ màng mộng mị trong giấc ngủ chập chờn trên chiếc võng mắc sau vườn dưới
tàng lá mát, một tiếng “ầm” đã làm tan biến giấc mộng xanh của tôi. Từ đầu khu vườn xa tít đằng kia tôi còn nghe rõ những tiếng ầm ầm tiếp theo, như ai đó dùng chiếc vồ thật to đập mạnh xuống mặt nước tung tóe. Vài phút sau thằng nhóc 5 tuổi vừa chạy vừa kêu “ba ơi có con vịt của ai đáp xuống ao nhà mình nó ăn hết cá rồi” vừa nói vừa nắm lấy tay tôi kéo về hướng đầu vườn bên kia. Tôi cười thầm rằng “có cá ăn nó chứ dễ gì nó ăn cá.” Bầy cá Tai-tượng nầy có tuổi đời ít nhứt cũng khỏang 5 năm, nó dữ vô cùng ai mà dám ăn thịt chúng.
…
Trước mặt hai tía con tui, đúng là con vịt Xiêm “đực” bự tổ bố nó đang thục đầu xuống đám bùn mò cá, đít chỏng lên trời quọ quẹ cái đuôi. Hai tía con chưa hết ngỡ ngàng thì con dzịt “nhổ” cái đầu đang cắm sâu xuống đáy bùn lên ngó nhìn hai cha con chúng tôi tỉnh bơ. Song, nó bơi thật mạnh lấy trớn rồi phóng một cái vù lên bờ, vỗ cánh bành bạch, trông chẳng biết sợ ai, dường như đất trời nầy là của nó. Nó cắm đầu chảy một mạch đến ngay cái thau cám để dưới gốc dâu xúc lấy xúc để thức ăn của mấy con gà. Vài phút sau sạch bách hết cái thau cám trộn chuối bằm nhuyễn.
…
Mấy lần rồi hai tía con dùng chổi quét chuồng heo dí đuổi con vịt nầy cho nó bay về nhà chủ của nó chứ để mang tiếng mình là kẻ trộm, nó lì vô cùng chẳng những không chịu bỏ đi mà còn dí thằng nhóc 5 tuổi đá lung tung, dữ thật. Nghĩ thấy cũng lạ, khu nhà của tía con tui được bao bọc bởi khu rừng cây ăn trái rậm rạp rộng lớn như vậy, không biết từ đâu lại có con vịt lạc loài bỏ xứ bay về đây. Lì quá đuổi hoài không đi, thôi thì của trời cho mình nuôi luôn cũng được, hai vợ chồng tui nghĩ như vậy.….
Đến nay đã hơn một tuần lễ trôi qua, vợ chồng con cái trong nhà dường như đã thấm mệt, sáng nào con vợ của tui cũng phải thức dậy xắt chuối cây trộn cám cho đàn gà một trống ba mái và con vịt Sim đực nầy ăn. Chúng tôi có cảm tưởng rằng con vịt nầy nó ăn gấp ba lần so với con heo nái là ít. Nó ăn kinh khủng khiếp, không đuổi thì nó ăn, mà đuổi nó thì nó đá, lưu manh kinh khủng thật. Mỗi lần cho vịt gà ăn là mỗi lần tui cất lên giọng hát khàn khàn như vịt đực cho con vợ tui nó nghe “Từ ngày có em dzìa là nhà mình rợp bóng trăng thề” … con vợ tui nghe giọng hát chế diễu nó tức quá thét lên “tai họa cho có chứ bóng trăng thề trăng thiết gì”. Tui ôm bụng cười bò lăn ra đất.
Còn cái ‘thằng dzịt đực’ kia thì ngóng cổ chờ ăn cám chuối chẳng màn đến cảnh đời thường của ai. Coi mà tức ớn không.
Tơi bời hoa lá sau một tháng ròng rã trôi qua, gia đình tui hết siết, bởi con vịt nó ăn quá cỡ
thợ mộc. Tui bèn gọi thằng Từ, bạn thân ở cuối đầu ngỏ lên bắt con vịt về làm thịt ăn cho xong, nhà nó đông con, nheo nhóc con vịt nầy nếu kho mặn cả nhà ăn một tuần vẫn không hết chớ phải chuyện chơi.
Tôi nhớ rất rỏ hôm đó là trưa ngày thứ Sáu, nó và tui trầy da tróc vẩy mới bắt được con vịt nầy, nó mừng lắm cám ơn lia lịa rồi nói “thôi, của trời cho kẻ nghèo khó tụi mình mà, đem dzìa mần thịt, kho mặn cho con cái có của mà ăn, ông hén.” Nói đến đây tui nghe chí lý trong bụng, bèn nói thêm, “nhớ múc cho tao một tô ăn ké với nghe mậy”. Thằng bạn nghèo của tui hăm hở vừa cười vừa nói “dĩ nhiên rồi, Chủ Nhựt nầy qua nhà tui nhậu nghe ông.”
Đúng thật, hôm đó là ngày Chủ Nhựt, vui ơi là vui, tui sai con vợ tui xuống nhà nó mần phụ thịt vịt với con vợ của thằng Từ. Thằng bạn nghèo không biết kiếm đâu ra một tá bạn nhậu về nhà cười nói râm ran. Đến giữa trưa, cả bọn bắt đầu kéo nhau ra góc cây dâu trải đệm vừa đờn vọng cổ vừa ăn thịt vịt uống lấy uống để mấy lít đế Gò đen. Tui chỉ tham gia phần chào hỏi đám bạn mới quen của nó, uống lấy vài chung rượu mắt trâu để tỏ tình tỏ nghĩa với nhau.
Cả nhóm ăn uống tươi cười thấy mà ớn kinh khủng, bởi món tiết canh vịt máu me đỏ chét thấy sợ quá, tui chưa lần nào trong đời ăn cái món máu me kinh khủng nầy. Hai vợ chồng tui cáo từ ra về không quên xách cái cà-mên thịt vịt kho mặn về cho đám con nheo nhóc của tui ăn.
Bảy ngày sau, vào một buổi tối khi mọi sự chìm đắm trong bản đồng ca cóc nhái, là lúc tui
nghe tiếng cửa nhà tui có ai đó nện thình thình, tui sợ quá tưởng rằng con vịt Sim kia hiện
hồn về, vì đến nay là đúng ngày thứ bảy nó chết. Không ngờ tui nghe thấy có tiếng người gọi, hình như là một phụ nữ kêu không nên lời “anh Bẩy ơi chồng em, chồng em chắc chết mất anh ơi…” Tui dụi mắt nhảy cái “phốc” xuống chiếc chõng tre rút cái cây tầm vong đực thủ thế, phóng mạnh ra cửa mở ngay cánh cửa vội vã hỏi… “ai, ai đánh chồng em hả” tui hỏi đến đây mà bọt mồm bọt miếng sôi ào ào, run cả người lên. Thiệt vậy nếu có kẻ cướp hay côn đồ nào đánh thằng bạn Từ của tui giữa đêm khuya khoắc như vậy là chết với tui chớ phải chuyện chơi. Nhưng con vợ thằng Từ nó vừa khóc vừa nói “chồng em lên cơn mê sản sắp chết.. nhờ anh chị…”
Nghe đến đây, tui đóng cánh cửa cái “ầm” phóng một nước tới nhà thằng Từ để cứu nguy cho bạn. Không biết sức mạnh từ đâu đã xuất hiện trong tui trong cái đêm tỉnh mịt chẳng có một bóng người nào, tui xốc thằng bạn lên vai, chạy một mạch ra đến con đường cái rồi la làng lên trong lúc mọi người đang ngủ ngon. Chòm xóm thức dậy lên đèn chạy ra cứu giúp. May mắn thay, một người trong xóm đã nhanh chân lái chiếc Honda 67 tức tốc cặp thằng Từ ngồi ở giữa nó cầm lái tui ngồi đằng sau, chở thằng bạn lên tỉnh cấp cứu, làm cả xóm nháo nhào lên.
Hai hôm sau bệnh viện tỉnh ký quyết định chuyển thằng thằng Từ về Sài Gòn vì tình thế quá nguy kịch.
Hai vợ chồng tui không sao ngủ được trong thời gian thằng bạn nằm viện. Vợ tôi phải đỡ đần con cái phụ vợ nó trong lúc đi nuôi chồng. Còn tui phải đi làm thêm để gánh vác tiền nong phụ nó. Đủ thứ chuyện khó đã xãy ra. Bẩy ngày sau, một tin dữ gọi báo về, thằng bạn tui đã qua đời, các bác sĩ xác nghiệm máu của nó nói rằng “Bệnh nhân Trần Văn Từ đã bị nhiễm Virus H5N1 dương tính.” Vợ chồng tui bàng hoàng quá cỡ. Thằng bạn quê chết rồi, để lại một vợ và năm đứa con gái. Cũng chỉ vì ăn phải con vịt Sim la mà tui cho. “Trời ơi là
trời, lỗi tại tui mà sao tui không chết thay cho nó chứ hả?” Tui gào thét lên trong một nỗi thất vọng không một lời nào tả được, trong một nỗi hối hận khôn cùng như thể mình là kẻ giết người vậy đó. Vợ tui chạy ra an ủi tui và nói “mình cũng ăn như anh ấy, nhưng vì mình không ăn tiết canh nên không chết”. Nghe đến đây tui giật bắn mình, “đúng rồi cả lũ đều ăn, nhưng có lẽ món tiết canh làm ẩu tả nên đã nhiễm Virus H5N1. phải rồi, phải rồi con vịt trời đánh kia sao mầy không chết toi trước khi tụi tao ăn thịt mầy, mầy từ đâu đến vậy hả, mầy giết chết thằng bạn tao rồi.”
Năm ngày sau, có tiếng chó sủa, từ ngoài cổng, tui thấy có mấy ông công an xã dẫn mấy viên chức mặc thường phục đi xông xông vào nhà tui. Tui ra cổng tiếp đón đàng hòang. Một ông công an xã hỏi tui.
“Anh Bẩy hả?”, ông công an nầy vừa nói vừa chăm chú ngó vô nhà tui.
“Dạ em là Bẩy” các anh đến có việc gì không?
“Giới chức y tế ở thành phố báo về tỉnh, tỉnh báo xuống địa phương, nói rằng nhà anh có ổ dịch H5N1, và đây là cán bộ y tế huyện.”
“Mời các anh vô nhà uống nước để giải trình cho rõ.” Tui nói như vậy.
Vào nhà giữa, hai vợ chồng chúng tui tiếp nước trà các vị quan chức. Tui đã trình bầy đầu
đuôi câu chuyện một cách chân tình, và nhận đây là lỗi lầm của mình đã vô tình “giết chết người bạn thân”. Nghe đến đây ông công an và các quan chức y tế huyện nói.
“Ở đây không có ai có lỗi gì cả, anh không có lỗi gì, đừng trách mình như vậy. Không đúng. Chúng tôi muốn báo cho anh biết rằng có ổ dịch, nếu anh có nuôi trại gà, hoặc bất kỳ còn con gà nào thì phải diệt ngay tránh lây lan cho bà con.”
Nói đến đây, một nhân viên y tế hỏi tui.
“Anh chị có ăn thịt con vịt Sim đực đó không.”
“Dạ thưa anh, có.” Tôi trả lời ngay không cần do dự gì. Vừa dút lời tôi thấy ông cán bộ
nầy giật mình.
Tôi bèn nói tiếp.
“Nhưng hai vợ chồng em không ăn món tiết canh.” Nhân viên
nầy hỏi tiếp.
“Thế ba con gà mái và một con gà trống anh chị vừa khai, anh chị còn nuôi không?”
Tui bèn thật thà trả lời.
“Khổ quá, trong mấy ngày qua, vợ em phải lo con cái của anh Từ, kẹt quá tụi em mần thịt ăn hết luôn rồi.” Nói đến đây anh cán bộ nầy đứng phốc lên, làm chiếc ghế dưới đít lui về phía sau kêu cái “ột”
“Ăn hết luôn rồi hả … cái ông thần.”
Tui hỏang quá, run cả người lên chưa định hồn không biết phản xạ từ đâu giúp tui thốt ra một câu nói thật dễ thương.
“Em xin lỗi.”
“Xin lỗi cái quái gì, chúng tôi sợ các anh chị và con cái chết hết cả bầy cả lũ chứ lỗi phải gì chuyện nầy.” ông cán bộ nầy đỏ mặt tỏ ra giận dữ, rồi nói tiếp.
“Ăn lâu chưa?”
Vợ tui trả lời.
“Dạ khỏang một tuần qua.” Nhân viên nầy trố mắt nhìn chúng tôi, rồi nói.
“Ngày mai, các anh chị phải có mặt tại trạm xá của xã để nhận một số thuốc uống rõ chưa?.”. Đến phút nầy tui không còn biết nói gì nữa, tiếng “dạ,” tiếng “thưa” bây giờ là để cho con vợ tui nó tự giải bầy. Và rồi vài phút sau khách khứa ra về để lại trong tui nhiều nỗi bàng hoàng kinh khủng.
Hôm nay, đã hơn một tháng trường trôi qua, vợ chồng con cái tui vẫn bình an vô sự, tôi cầm bút viết lại ký sự nầy, thì từ đằng sau nhà lanh lảnh tiếng gà gáy trưa gọi hè, và tiếng “tục tục” của con gà mẹ dẫn đàn gà con mới nở ra vườn kiếm giun dế ăn. Bởi kể từ cái ngày thằng Từ phát chứng bệnh mắc toi, hai vợ chồng tui mần thịt gấp hai con gà mái kho mặn cho mấy đứa nhỏ nó ăn. Chừa một con đang ấp trứng, còn con gà trống chúng tui cho ăm hèm của heo, ăn xong nó ngã lăn quay rồi ngủ trong cơn say, chẳng thể nào gáy được
một tiếng, bởi gáy tức là tiết lộ “nhà ông Bẩy nầy có nuôi gà”, và tức là … chết cả lũ chẳng chơi./.






