(Truyện Ngắn Của NguyễnThànhPhong)
Khi viết bài ký sự nầy, chúng tôi rất dè dặt vì một lần nữa
sẽû gợi lên nỗi đau cho người trong cuộc. Gia đình của Tân rời Sàigòn đi Hoakỳ
vào mùa đông năm 2004 theo diện anh em bảo lãnh nhau _ F4. Lần ra đi nầy gồm
Tân cùng với cô vợ là Lan và thằng con trai chưa đầy 3 tuổi, bé Nhiên thường được
gọi là bé Eách.
Sau khi đặt chân đến Hoakỳ gia đình Tân chọn thành phố
Hartland
Michigan làm quê hương thứ hai cho mình. Tính cho đến hôm
nay
gia đình bé nhỏ nầy đã trãi qua hơn một năm trời hạnh phúc
trên miền đất Hartland.
Qua nhiều lần tâm sự qua điện thoại trước Tân có nói với tôi
là này 25 tháng 1 nầy Lan sẻ bồng bé Eách về thăm ngoại và ăn tết Việtnam, còn
Tân thì ở lại làm xong công việc rồi về chơi sau dịp tết vài ngày.
Không ngờ, lúc nữa đêm, tối hôm đó tôi còn nhớ là đêm thứ
sáu 13 tây rạng sáng thứ Bẩy 14 tây tháng 01 năm 2006, điện thoại cầm tay của
tôi reo liên tục, không biết có sự thể gì mà tiếng chuông điện thoại của tôi có
điều gì nghe gay gắt quá. Tỉnh mình ngồi dậy, tôi trả lời “ Alô,… là tui đây
mà, Oâng đang có gì vậy? Tui đang ở Detroit đây mà…”
Tân gọi điện bảo tôi là hãy chổi dậy rời khỏi Michigan ngay,
càng sớm càng tốt, về ngay Việtnam liền. Tôi trả lời “bình tỉnh nào ông bạn,
chuyện gì vậy, có gì thì sáng mai rồi hãy tính” Tân nhất quyết bảo tôi phải về
gấp. Sau khi trao đổi xong tôi bèn bảo Tân là hãy chuẩn bị mọi sự đi rồi lái xe
về Detriot ngủ lại nhà với tôi để sáng hôm sau mua vé máy bay gấp chịu mắt tiền
một chút sẳn tiện tôi cũng về chơi luôn.
Khi chuyến bay cất cánh khỏi nền trời Chicago, sân bay quốc
tế của
các tiểu bang miền đông, hướng về thế giới bên kia, Tân mới
hòan hồn kể lại câu chuyện, câu chuyện mơ cho tôi hay.
“Ông biết không tui nằm mơ thấy có hai vợ chồng còn trẻ lắm
nói với tôi rằng thằng Eách con ông đã chết rồi về nhà gấp đi, đọan tôi thấy thằng
nhóc con tui từ trong nhà nó đi ra ngoài vườn cây đằng sau nó chơi, nó đứng
nhìn xuống mấy cái đường mương để vớt mấy con ốc bưu vừa đi vừa nói chuyện một
mình, nó lang thang đó đây rồi nó đi đến cái ao mà ông ngoại nó đang nuôi cá sặc
ở cuối sau vườn. Nó khum đầu xuống bắt ốc chơi thì té nhàu đầu lộn ngược xuống
cái ao. Nó cố bám víu để leo lên nhưng cuối cùng quậy quọ, nó chìm nghiễm mà
không trường đầu lên được, tui cố la lên để mọi người nghe thấy và tiếng thét
trong mơ đã làm tui tỉnh giấc, nhưng liền sau 2 tiếng đồng hồ tức là khoảng 2
ba giờ sáng gì đó tui nhận được cú
điện thoại từ Việtnam gọi qua, tiếng vợ tui vừa khóc vùa nghẹn
ngào báo rằng thằng Eách té ao chết rồi….”. Tôi hòan hồn mà không hiểu thật hư
ra sao, tôi mới bèn gọi cho ông vì biết ông cũng có ý định về Việtnam trong dịp
nầy”. Tôi tự nói trong thâm tâm rằng, nhưng chuyến về nầy quả thật là một chuyến
đi tang tóc rồi còn gì.
Về đến nhà, Tân chỉ còn nhìn thấy mặt thằng Eách trong quan
tài có đậy nắp bằng kiếng trong suốt, cảnh gia đình đau thương trong ngày sắp tết
quả thật không chút nào diễn tả nổi. Thương quá!
Hơn một tuần lễ trôi qua, tôi đến thăm gia đình bên vợ của
Tân để hỏi thăm thì bà ngoại của bé Eách kể lại rằng hôm đó là trưa ngày 13 tây
tức là 14 tháng chạp âm lịch năm 2005, ông ngoại và mẹ nó đi chợ mua đồ còn mấy
cậu của nó thì bận đi mua sắm chỉ còn lại dì út, hai dì cháu ngồi ở nhà trên
xem ca nhạc một lúc thì có ai đó gọi điện cho dì út nó, vì sóng điện thoại cầm
tay nghe không rỏ nên nó mới ra tuốt ngòai góc vườn nơi không có cây cối để nói
chuyện cho rỏ, còn tui thì đang chiên cá lóc “xèo xèo” một lát sau tui có nghe
tiếng kêu “ngoại ơi ngoại ơi” nhưng tiếng kêu không rỏ lắm tui cứ ngờ bọn nó giỡn
nhau. Sau khi nói chuyện điện thoại xong dì út nó vô hỏi tui “thằng Eách đâu
má?” tui tá hỏa ra trả lời “ủa hồi nãy nó chơi với con mà?”ø. Mọi người đi tìm
kiếm trong bụi lùm cây cối trong vườn còn tui đi dọc theo con mương đi miết đến
cái ao cuối vườn thì thấy nước ao vẫn im lìm nhưng lại bị khuấy đục, trên mép cỏ
bị mòn, dường như có dấu người leo lên tuột xuống, tui bèn nhảy xuống ao mò tìm
và… vớt lên bé Eách. Làng xóm chạy lại ẳm xốc bé Eách để ói nước, bé Eách ọc nước
và máu từ miệng tuông ra ngoài và nó đã…chết” nói đến đây bà ứa nước mắt, khuôn
mặt trong vẻ đầy hối hận và tự trách mình “ sao mình không chịu nghe cho rỏ tiếng
kêu cứu, nếu biết thì đâu có dẫn đến chuyện nầy”.
Vào một buổi tối nọ, Tân lại gọi diện cho tôi và nói “ ông đến
nhà tui đi, hai tụi mình uống cà phê, tui có chuyện nầy muốn nói cho ông rỏ”.
Trong một quán càphê cóc, Tân kể cho tôi nghe về một câu
chuyện
dị đời. Tân bắt đầu nói “cách nay hai hôm tức là mồng…sau tết,
tui lại nằm mơ thấy hai vợ chồng trẻ đó nữa, người báo tin cho tui hôm nào khi
tui còn ở Mỹ, người vơ nói với tôi rằng em thật buồn vì hôm đó hai vợ chồng em
đã cố sức đẩy bé Eách lên bờ nhưng không tài nào giúp được nó. Em thương con
nít lắm. Lúc hai vợ chồng em bị kẻ ác giết hại thì em đang mang bầu được bốn
tháng…” Tân tắt ngang câu chuyện để giải thích với tôi_cô ấy vừa nói vừa vạch
áo đưa cho tôi xem cái bụng bầu, còn người chồng thì đưa tay xoa xoa bụng vợ.
Ðoạn Tân kể tiếp về giấc mơ “…cho nên em rất hối hận vì không làm được gì để
giúp đứa bé con anh em thương nó quá!”. Tôi nghe đến đó mà hồn vía lên mây. Tân
nghỉ ngợi điều gì đó hồi lâu rồi kể. “Tui mới hỏi vậy lúc đó hai vợ chồng cô ở
đâu mà không kêu người
nhà giúp đỡ?” hai vợ chồng tụi em bị giết chết và hiện nay
đang còn … nằm dưới đáy của cái ao nhà anh đây!”.
Nói đến đây Tân thở dài. “tui định vào hôm Chủ nhật 5 tây, tức
là mồng 8 tết âm lịch nầy tui bàn với ông già vợ dọn cái ao cho đàn hòan và sẻ
vét đáy ao xem coi thực thể ra sao, tui đã nói hết mọi sự cho ông già vợ tui
nghe rồi, ổng đồng ý” và một lần nữa Tân lại mời tui đến xem.
Thật tình mà nói điều kỳ lạ chưa kịp giải thích xong thì điều
kỳ lạ hác lại xuất hiện nó chồng chất lên nhau. Tôi lang thang trong khu vực đếm
thăm bà con lối xóm của Tân, thì được một bà lão cho biết. Gia đình bên vợ của
thằng Tân dọn về đây hồi năm 1972, họ là người ở Long An. Trước đó ở vùng nầy
hiếm có người ở, chỉ có mấy gia đình le hoe thôi vì chiến tranh xãy ra liên tục.
Tui nghe nói mà chắc là có
thiệt, chổ cái ao đó trước đây là cái đìa nước, chổ đó trủng
lắm, mưa thì có nước mà không mưa thì nó là cái vũng bùn lầy, tui nghe người ta
kể hồi năm 1969 có cặp vợ chồng ở đâu láng đó, ban đêm có người đến gỏ cửa và
ra tay giết hai vợ chồng rồi vùi thân họ xuống vũng bùn mà nay là cái ao cạn của
ông Tám Chậu đó. Thời chiến
tranh mà nay thì phe nầy, mai thì phe kia trong vùng bất ổn
về an
ninh khó lòng mà hiểu được.
Hôm nay đúng ngày mà Tân đã hẹn tôi đến vét ao, trong lúc
tôi đến thì mọi người đang xúm xích moi lấy cái gì đó ở đáy sâu, nằm bên góc
trái hướng từ ngôi nhà nhìn ra, họ ì ạch moi lên một cái bao nilông đen xì rồi
đem lên bờ tôi đến và tận mắt nhìn thấy mà không còn tin vào mắt mình được nữa.
Không biết phải diễn tả ra sao, cái bó củi không hẳn là bó củi, cái bọc thì
không ra cái bọc,… rồi họ nhẹ
nhàng mở ra, mở tới đâu lấy nước lạnh dội tới đó họ bỏ những
“khúc củi” màu đen nầy vào trong hai cái thau nước lớn riêng biệt, mỗi lần mạnh
tay tôi nghe tiếng “cốp cốp” va vào thành thau nhôm, sau cùng họ ráp lại là hai
bộ xương người, tôi đóan chắc là hai vợ chồng chứ
không ai khác vì khi nhận ra trên xương tay của hai người
tôi thấy có đeo hai chiếc nhẫn vàng, tôi quang sát kỷ hai chiếc nhẫn nầy có
dòng chữ “18 k Kim Loi” chắc có lẻ là nhận cưới. Kinh khủng hơn nữa trên phần
xương cổ gần đầu tôi thấy có sợi dây da bò chắc có lẻ có kẻ nào đó đã dùng sợi
dây nầy để xiếc cổ cặp vợ chồng trứơc đây.
Trong không khí hãy còn tết, mọi sự chưa được nhiều người rỏ,
tôi và gia đình ông Tám Chậu tức là ba vợ của Tân quyết định đem chôn mấy mảnh
xương còn lại ở cuối vườn, bên cạnh bé Eách con trai của Tân đang an giấc ngàn
thu.
Nguyễn Thành Phong. (SaiGonmùa xuân 2006)
lời của tác giả: Ðây là sản phẩm của
sự tưởng tượng
_ mọi chi tiết trong bài nầy hòan tòan không có thật






