Monday, January 17, 2005

Bóng Ma Bên Rào

TruyệnNgắn Của


Nguyễn Thành Phong


Thằng Bí sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có ba, một gia đình gồm có năm cái miệng ăn cho nên phải vất vả lắm mới kiếm đủ miếng cơm miếng cháo để bỏ bụng, và cảnh chật vật nầy đã tạo cho Bí một tính cách riêng trong cuộc sống. Bí biết dè sẻn khi xài tiền và luôn ý thức giá trị của đồng tiền từ thiếu thời mãi cho đến già và thằng nhóc Bí lam lũ ngày nào bây giờ đã trở thành một người đàn ông có bốn đứa con và không ai hết đó chính là bố của lũ anh em chúng tôi.


Bọn trẻ chúng tôi lớn lên trong vòng tay của bố, trong cảnh “gà trống nuôi con” thật là đầm ấm, mãi cho đến khi hai thằng anh lớn và tôi chú ý thấy rằng bọn trẻ trong làng chúng nó muốn gì có nấy, muốn kẹo thì được kẹo muốn bánh thì có bánh, chỉ cần thọc tay vào túi của bố mẹ chúng là có thể giải quyết bao nhiêu là thèm khát. Còn tụi nầy thì không. Có lần thằng anh của tôi thèm thuồng có được thỏi kẹo Sôcôla nhai nhót nhép cho vui bèn đến rón rén bên bố nói “bố ơi cho con tiền mua kẹo sôcôla ăn với, thèm quá”, bố tôi mặt tự dưng biến sắc và lạnh như cục băng, và gầm gừ “đã đến lúc biết xài tiền rồi hén, vậy cũng là lúc biết đi làm kiếm tiền đi chứ xin xỏ cái gì?”.


Để có được đồng xu lớn đồng xu nhỏ bọn nhóc chúng tôi phải vất vả lắm, đứa thì đi hỏi xin làm công cho mấy nhà hàng xóm trong vườn làng kế bên, đứa thì đi hái trái cây trong vườn nhà bỏ trong rổ trong rá mà lê đi đây đi đó bán cho được mấy đồng xu. Thiệt là tức mình vô cùng bọn nhóc hàng xóm nhìn tụi nầy bằng nửa con mắt.


Thái độ gắt gỏng của bố tôi chẳng dịu đi chút nào mãi cho đến khi chúng tôi bước vào tuổi lớn khôn. Chúng tôi đứa thì đi học tiểu học đứa thì đi học trung học, lúc đó thiệt là tệ chẳng đứa nào có được chiếc xe chỉ trừ bố tôi là “người giàu nhất nhà” vì ông ấy sở hữu chủ chiếc xe thuộc đời xa lắc xa lưa nào đó. Chúng tôi phải lủ khủ cuốc bộ đến một trạm xe buýt cách nhà hai cây số vừa đi vừa về mất trắng bốn cây số mỗi ngày chứ không phải chuyện đùa. Ngày nào cũng đi cà tịch cà tang mà chẳng chút gì phiền hà duy có điều làm cho mấy đứa tụi nầy hơi sợ đó là đi bộ lang thang trên xa lộ và men theo mấy con đường lằn ngoằn trong vùng xa lạ. Vậy mà bố chúng tôi chẳng thèm đếm xỉa gì đến chúng tôi, ít ra là vấn đề an toàn trên đường về nhà, thậm chí vào những ngày mà thời tiết khắc nghiệt không tả nổi. Nhưng những cảm giác đó đã tan biến vào một buổi tối mùa mưa năm ấy.


Có một tuần lễ nọ quả là một tuần lễ cực kỳ khó khăn tại trường, những bài kiểm tra những tiếng đồng hồ kéo dài lê thê đã làm cho tôi mệt nhoài cả người. Tôi thèm khát được đi về nhà càng sớm càng tốt để ngả lưng ngay trên giường và ngủ một giấc. Tôi cũng như mấy đứa trẻ khác cũng phải leo lên xe buýt để đi về nhà, ngồi trên xe buýt dõi mắt nhìn ra cửa sổ cho đỡ buồn cuối cùng nó cũng đậu lại và buông tụi tui xuống ở trạm gần nhứt cách nhà hai cây số như bao thường lệ, tôi bước xuống ra khỏi xe lê theo cái túi ba lô học trò mà đôi chân mệt nhừ không muốn bước đi dầu cho nữa bước về nhà.


Bên lề con đường từ trạm xe buýt dẫn đến tận ngọn đồi là một cái hàng rào làm bằng gỗ và trên đó leo bò đủ mọi dây bông nhiều màu sắc khác nhau. Hằng ngày cái rào được phủ kính các loại dây leo nầy làm cho chúng tôi đỡ ngán vì dù sao đi nữa nó báo hiệu cho bọn nhóc chúng tôi biết “mình sắp đến nhà rồi”. Nhưng ban ngày nó thơ mộng bao nhiêu thì khi màn đêm buông xuống nó kỳ ảo bấy nhiêu vì có lời chép rằng nơi đây hồi trước có một trận đất lở làm nhiều người thiệt mạng và hàng rào nầy chính là ngôi mộ được xây dựng cho những oan hồn tử khí kia, chúng tôi ớn rợn người mỗi khi muốn trốn bố đi chơi hoặc hò hẹn ai đó vào ban đêm khuất mặt khuất mày.


Vào một đêm nọ, tôi đi bộ men theo lối mòn trên dọc theo bờ rào thì một trận mưa phùn trút xuống. Và bao nhiêu hình ảnh kỳ quái xuất hiện trên bờ rào, chúng nhảy múa như thể mừng thấy tôi. Tôi dừng lại cất cặp sách vào trong cái bọc ni lông tránh khỏi ướt đột nhiên tôi chú ý thấy có cái gì đó kỳ kỳ, dường như nó có màu xám lờ lờ, nó cứ lúp la lúp ló trông như thể một con ma đang rình rập một “vong hồn đang còn sống chăng?” tôi sợ rú cả người. Cái hình thù màu xám nầy nó lướt đi lúc rõ lúc nhạt trên bờ rào nó đang hướng về ngôi nhà của chúng tôi. Tôi bèn đưa tay để làm dấu thánh giá xin thiên thần hộ mệnh “đưa con về nhà trong đêm tối mù mịt nầy một cách bình an, và xin đừng làm rách sách vở của con”. Nhưng linh cảm tôi mách bảo tôi rằng “đừng sợ”. Vừa đi vừa run cho đến khi ngôi nhà của tôi bắt đầu hiện ra trọn vẹn ở phía trước mặt. Thì cái bóng đen lù lù kia cũng xuất hiện. “ma!” tôi đưa tay dụi mắt nhìn cho kỹ “không”, đó chính là bố của tôi. Tôi vội vàng ôm lấy bố tôi trong bộ áo quần kaki cũ nát đang che chấn cho thân hình gầy guộc lo âu của bố.


Từ thuở nhỏ cho đến khi chúng tôi ra trường đã ngót hơn một thập niên bố tôi đã canh chừng cho bọn nhỏ chúng tôi, trông coi chúng tôi không rời nữa bước, từ khi chúng tôi còn nhỏ đi lè tè dưới đất cho đến khi tôi cao lớn cho đến nỗi mà chính mắt tôi có thể nhìn thấy được phía trên của cái bờ rào cao vút ngày nào đó. à.Và hôm nay bờ rào vẫn còn đó vẫn đứng lặng yên đo,Ô vẫn hoa nở rộ đo,Ô vẫn con đường xưa đó, câu chuyện ma về cái bờ rào mà bố thường kể cho chúng tôi nghe là “bờ rào thứ hai” bố dùng nó để che chắn cho bầy con mọn không có mẹ cách chừng khi mặt trời tắt... mọi thứ hãy còn đó, nhưng cái bóng bên kia bờ rào đã từng đi theo chúng tôi không còn nữa vì bố đã khuất từ lâu.


Nguyễn Thành Phong 

☼BàiMớiĐăng☼

ThursdayRosary

Truyện ngắn nguyễn thành phong