Vào thời gian nầy, nhớ những năm trước, xưa lắm, là thời điểm đất trời trở nên nhộn nhịp hẳn lên. Trước tiên là việc học hành, đứa nào đứa nấy nôm nốp trong lòng chờ ngóng ngày ghỉ tết đến.
Đi học về, thấy nhà chuẩn bị bột, nếp, củi nấu bánh tét, và chòm xóm rôm rả công chuyện chuẩn bị cho ngày tết, tết miền quê.
Trước nhà, là con đường mòn, kẻ qua người lại, vui ơi là vui, bấy nhiêu đó cũng đã làm cho tâm hồn lỹ nhóc thích thú co giò nhảy múa rồi. Kẻ qua người lại, toàn là bưng thúng, gánh gồng, chứ chẳng thấy chiếc xe honda nào cả. Chưa hết, tiếng pháo lát đát nổ xa nổ gần, tiếng đậm tiếng lợt nghe thích thật.
Năm nay chẳng thấy gì làm vui mặc dầu ngày tết có phần sang trọng hơn. bánh mức kẹo, .. những mặc hàng xa xí phẩm bầy bán đầy nhóc, nhưng dường như thiếu vắng một cái gì đó trong tâm, thiếu vắng một cái gì đó rạo rực của một miền quê mừng đón mùa xuân thật sự.
Nguyễnthànhphong.






